Kẹo bông gòn ở Sài Gòn

Cái xóm nhỏ bỗng ồn ào đến khác lạ, đứa hét, đứa la tranh nhau kèm giọng cười nắc nẻ tạo thành thứ âm thanh vui nhộn.

Kẹo bông gòn

Kẹo bông gòn…

Cả đám đồng thanh la lên. Ông cụ lom khom đẩy cái xe đạp mà phía sau là hàng dài con nít. Có lẽ lâu lắm ông mới quay lại xóm này nên tụi nhỏ mừng dữ. Dựng cái chống đứng để trụ chiếc xe đạp chở ụ làm kẹo bông gòn phía sau. Cụ già chậm rãi:

– hai đồng một cây

Con, con con….. mấy chục cánh tay chìa vô ông lão

– tử từ, đứa nào cũng có….

Cây kẹo bông gòn trắng tinh như tuyết mà tụi nhỏ xem trong truyện, có chút đường mà nó phình lên. Thằng Lộc mập là đứa có cây kẹo đầu tiên, nó đứng táp vô cây kẹo nhanh quá làm mớ chỉ kẹo dính quanh mệng. Nó lấy tay quệt xong đưa lên đầu gãi làm dính đầy lên tóc. Cả đám cười lớn la lên:

– ông kẹ, ông kẹ….

Có mấy đứa chạy theo la hét xong lùi lại một tí nhìn đám bạn xóm mua kẹo. Có thằng chảy nước miếng mà quệt không kịp. Con nít mà.

Dần dần cả đám tản ra, lúc này ông cụ quắc mấy đứa lấm lem lại.

– đợi ông chút, ông làm mấy cây cho tụi bây.

Thằng tèo ốm con nhất nó nhận cây kẹo bông gòn cắn một cái rồi chuyền nhanh cho thằng đứng kế, cả đám lại hò hét muốn banh cái xóm.

Ông cụ lặng lẽ lom khom đẩy cái xe khỏi xóm. Có vẻ ông làm được việc gì đó vui vui nên nhoẻn nụ cười.

#xomsaigon nơi lưu giữ kí ức.

Thien Tiger

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *